Diễn đàn  Trang ChínhTrang Chính  Lịch  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Diễn đàn CÂU LẠC BỘ TRẺ phường EaTam- TP. Buôn Ma Thuột- DakLak


 

Share | 

 

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua ( Chap 8)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Fri Feb 03, 2012 1:25 pm

avatar
Mr_Hat_Tieu

Thành Viên Đồng
Thành Viên Đồng

 
Giới tính : Nam
Tiền thưởng$ : 100
Yêu thích : 1
Tổng số bài gửi : 33
Gia Nhập : 20/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Cô Gái Đến Từ Hôm Qua ( Chap 8)

Sáng hôm sau, tôi vừa ló mặt vô lớp, Lợi sứt đã hỏi: - Hai viên mực đâu?

Tôi xòe tay :
- Không có .
- Sao vậy ?
Tôi giải thích :
- Tao không chấm mực của mày nữa .
Lợi sứt lừ mắt :
- Không chấm nữa mày cũng phải trả hai viên mực cho tao. Hôm qua mày đã chấm rồi .
Tôi "xì" một tiếng :
- Chấm có chút xíu mà cũng đòi .
Lợi sứt nhất định không chịu nhượng bộ :
- Chấm chút xíu cũng hao mực vậy !
Tiểu Li đứng cạnh chen vô :
- Đồ "trùm sò" !
Lợi sứt đỏ mặt :
- Tao "trùm" kệ tao! Đồ ... đồ lẻo mép !
Mặc dù nổi nóng nhưng thấy Tiểu Li bênh tôi, Lợi sứt cũng chịu "xuống nước". Nó quay sang tôi :
- Thôi, mày trả tao một viên cũng được !
Tôi mím môi :
- Tao không trả.
Lập tức Lợi sứt xông vào túm áo tôi :
- Mày định quỵt tao phải không ?
- À ... à ... muốn chơi nhau hả ?
Vừa nói, tôi vừa ném cặp sách lên bàn và xắn tay áo lên.
Thấy tôi và Lợi sứt chuẩn bị đánh nhau, Tiểu Li hoảng hồn. Nó xô tôi ra, miệng năn nỉ :
- Đừng, đừng, anh đừng đánh nhau! Em sợ lắm! Để ngày mai em đem viên mực trả cho nó .
Tôi xẵng giọng :
- Không có trả gì hết! Để coi nó làm gì được tao! Mày dang ra đi !
Nhưng mặc cho tôi hét, Tiểu Li không chịu buông. Nó nắm chặt hai cánh tay tôi .
Đang hăng máu, tôi gạt mạnh Tiểu Li ra .
Cái hất tay thô bạo của tôi khiến Tiểu Li té chổng gọng. Trước khi nằm thẳng cẳng dưới đất, trán nó đã kịp đập vô cạnh bàn, máu chảy tèm lem.
Trước "án mạng" bất ngờ đó, tôi và Lợi sứt xanh mét mặt mày. Hai đứa quên cả đánh nhau, cùng nhảy bổ lại đỡ Tiểu Li dậy .
Tôi lấy tay chùi máu trên trán Tiểu Li, miệng lắp bắp :
- Mày ... mày có thấy đau không ?
Mặt Tiểu Li còn lộ vẻ bàng hoàng. Dường như nó chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nó đáp :
- Đau sơ sơ .
Tôi lại hỏi, giọng lo âu :
- Mày thấy trong người ... có sao không ?
Tôi cứ sợ nó chết bất tử. Tiểu Li lắc đầu :
- Em chẳng thấy sao hết !
Bất thần nó đưa tay lên sờ trán. Thấy máu dính trên các ngón tay, Tiểu Li hốt hoảng :
- Chết rồi! Bể đầu em rồi !
Và nó sợ hãi òa khóc.
Tôi vội vàng nói :
- Không phải bể đầu đâu! Chỉ trầy da chút xíu !
Tiểu Li mếu máo :
- Trầy da mà máu chảy nhiều chừng này ?
Lúc này tụi bạn trong lớp, kể cả mấy đứa lớp khác, đã xúm đen xúm đỏ chung quanh.
Một đứa nói :
- Chết thằng Thư rồi! Nó đánh con Tiểu Li bể "gáo dừa" rồi !
Tôi khịt mũi ngồi im. Gặp lúc khác, tôi đã ngoác mồm ra cãi. Tôi có đánh Tiểu Li hồi nào đâu .
Tụi bạn tiếp tục bàn tán. Một giọng độc địa vang lên :
- Nó sẽ bị đuổi học.
Có tiếng cãi :
- Không có đuổi học đâu! Nó chỉ bị gọi lên phòng Ban giám hiệu thôi !
Bỏ ngoài tai những tiếng xì xào, tôi và Lợi sứt nâng Tiểu Li đứng dậy .
Đúng lúc đó, điều tôi lo lắng đã xảy ra. Cô giáo bước vào lớp.
Thấy học trò túm tụm lại một chỗ, cô hỏi :
- Gì vậy các em ?
Trong khi tim tôi thót lại thì những đứa mau miệng đã tranh nhau kể tội tôi .
Cô giáo bước lại bên Tiểu Li. Sau khi quan sát vết thương, cô vội vã kêu hai đứa con gái dìu Tiểu Li lên phòng y tế .
Còn tôi, lẽ dĩ nhiên, phải đưa đầu chịu trận. Cả Lợi sứt cũng lãnh hậu quả. Nhưng tụi tôi không bị đuổi học, cũng không phải lên văn phòng ngồi run như cầy sấy trước thầy hiệu trưởng, thật hên! Tôi và Lợi sứt chỉ bị phạt đứng tại chỗ cho đến khi nào có tiếng trống ra chơi .
Một lát sau, Tiểu Li xuất hiện. Nó lặng lẽ bước vào chỗ ngồi với miếng băng trắng toát đính nơi góc trán.
Thấy nó sống sót trở về, mặc dù đang bị phạt, lòng tôi nhẹ hẳn đi .
Trên đường về, tôi dặn Tiểu Li :
- Mẹ mày hỏi, mày đừng nói là tại tao nghen !
- Em không nói đâu! Em bảo là em bị té .
Tôi vẫn chưa yên tâm :
- Tự mày té hả ?
Tiểu Li gật đầu :
- Tự em té. Không có ai xô hết.
Tôi thở phào :
- Ừ, mày bảo là mày vấp gốc cây hay vấp... viên gạch gì đó! Nếu mày khai tao ra, mẹ mày "méc" với mẹ tao là tao nhừ đòn.
Mọi chuyện tưởng là không có gì, không ngờ tối đó Tiểu Li lên cơn sốt. Sáng hôm sau, nó phải nghỉ học.
Đợi hoài không thấy nó qua rủ, tôi chạy qua nhà nó. Thấy tôi, mẹ nó hỏi :
- Hôm qua, Tiểu Li té sao vậy cháu ?
Tôi vọt miệng :
- Nó bị đập đầu vô cạnh bàn.
Mẹ nó ngạc nhiên :
- Sao nó bảo nó va đầu vào cục gạch ?
Tôi giật mình, ấp úng :
- Cháu ... cháu cũng chẳng biết nữa. Cháu không có mặt ở đó, cháu chỉ nghe tụi bạn nói lại. Chắc là tại cục gạch. Ở trường cháu ... gạch nhiều lắm !
Sợ mẹ Tiểu Li hỏi nữa, tôi vội vàng hỏi trước:
- Tiểu Li đầu rồi bác ?
- Nó nằm trong nhà. Nó bị sốt. Chắc là do vết thương.
Tôi bước vào nhà. Tiểu Li nằm trên đi-văng rên hừ hừ. Tôi lại gần đặt tay lên trán nó. Trán nó hâm hấp. Tiểu Li mở mắt ra. Thấy tôi đứng cạnh, nó hỏi :
- Anh chưa đi học hả ?
Tôi đáp, giọng bùi ngùi :
- Chưa. Đợi hoài không thấy mày, tao chạy qua đây .
Tiểu Li chớp mắt :
- Bửa nay em nghỉ học, anh đi một mình hén !
- Ừ, tao đi một mình.
Thấy tôi đứng loay hoay hoài, Tiểu Li giục :
- Anh đi học đi! Coi chừng vô lớp trễ bị cô giáo phạt.
Tôi chẳng muốn rời Tiểu Li chút nào. Nhưng tôi phải đến lớp. Biết không thể nấn ná lâu được, tôi xốc cặp, nói :
- Mày cứ nằm nghỉ đi, lát trưa tao qua chép bài giùm mày cho .
Nói xong, tôi vọt thẳng ra cửa, không dám ngoảnh đầu lại .
Buổi trưa, vừa về đến nhà, ăn qua loa vài chén cơm, tôi chạy qua thăm Tiểu Li .
Thấy nó ngồi trên đi-văng, tôi mừng rỡ hỏi :
- Mày khỏe rồi hả ?
Tiểu Li mỉm cười :
- Hơi hơi .
Tôi định chạy lại sờ trán nó xem nó đã bớt nóng chưa, nhưng không hiểu sao tôi bỗng thấy ngường ngượng. Hồi sáng, khi nghe nó sốt, tôi cũng sờ trán nó, nhưng lúc đó tôi chẳng hề thấy mắc cỡ. Lúc này, chỉ mới nghĩ tới thôi, tôi đã thấy bối rối và tôi không thể nào cắt nghĩa được điều đó .
Tôi đành bước lại bàn, móc túi lấy mấy viên bi bỏ vào ly nước. Những viên bi khi ở trong nước trông khác hẳn. Chúng trở nên lấp lánh và trong suốt.
Tiểu Li ngạc nhiên một cách thích thú :
- Những viên bi ở đâu ra vậy ?
Tôi tằng hắng :
- Của tao. Tao đánh ăn.
Tôi không dám nói với Tiểu Li là tôi đã nhịn quà sáng để lấy tiền ăn xôi mua bi .
Nhưng Tiểu Li không hỏi tới, nó chỉ nói :
- Anh cứ bỏ vào ly nước, em giữ giùm cho. Khi nào chơi thua hết thì anh lấy ra chơi tiếp.
Tôi nói, giọng dịu dàng :
- Tao không bao giờ lấy bi của mày nữa đâu !
Không quay lại nhưng tôi nghe tiếng Tiểu Li cười khúc khích. Tôi hoang mang không hiểu nó có tin lời tôi không. Hải gầy coi sự "đầu hàng" của tôi là một hành động nhục nhã, một sự yếu hèn không thể tha thứ được. Nó bảo chỉ có một bước nữa là đến thành công nhưng đến phút chót tôi đã làm hỏng bét hết. Nó dẫn lời của La Fontaine: "Tình yêu! Tình yêu! Khi ngươi nắm lấy ta, ta có thể nói: vĩnh biệt khôn ngoan !" để kết luận là tôi đã rơi xuống tận đáy của sự ngu ngốc, không thể nào kéo lên được.
Nó cứ cẳn nhẳn cằn nhằn suốt khiến tôi điên tiết :
- Dẹp mày đi !
Nó vặc lại :
- Dẹp mày thì có! Đồ con lừa !
- Tao là con lừa kệ tao !
Nó nhún vai :
- Yêu mà cứ như ăn cướp! Lúc nào cũng muốn vung tay ra là có ngay !
Tôi "hứ" một tiếng :
- Chứ nghe theo mày có mà "toi" sớm !
Hải gầy xẵng giọng :
- "Toi" cái gì? Làm gì mà "toi" ?
- "Toi" mất Việt An chứ "toi" cái gì! Mày bảo nó liếc tao, vậy mà tao nhìn qua cả buổi đâu có thấy nó liếc cái nào. Nó cứ nhìn chăm chăm lên bảng.
Hải gầy thở ra :
- Mày chẳng biết cóc khô gì hết! Saint Exupéry đã nói "Yêu không có nghĩa là nhìn nhau mà cùng nhìn về một hướng". Mày nhìn lên bảng, nó cũng nhìn lên bảng, vậy chẳng cùng nhìn về một hướng là gì !
Sự pha trò của nó khiến tôi phì cười :
- Nói như mày !
Hải gầy chép miệng, giọng trách móc :
- Nếu mày nghe theo tao ...
Lần này, tôi chẳng buồn cãi lại nó. Tôi nói, giọng rầu rĩ :
- Tao mà "xa" nó một cái, nó sẵn sàng "xa" tao liền.
Thấy tôi xìu như bún, Hải gầy đâm lây sự bi quan của tôi. Nó triết lý :
- Tụi con gái là vậy! Chẳng bao giờ chúng thấy những điều mình làm cho chúng mà chỉ thấy những điều mình không làm !
Câu nói của Hải gầy sâu sắc dễ sợ, chắc nó "thuổng" của một triết gia nào! Nhưng điều đó bây giờ không làm tôi quan tâm. Tôi đang chìm đắm trong một nỗi muộn phiền man mác.



 

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua ( Chap 8)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Các câu hỏi thường gặp
CLB Trẻ 1806
Forumotion Phpbb2 - Rip by Anh Đào
© 2010 - 2011 Phát triển bởi admin và các thành viên trong Forum.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Forum được hiển thị tốt nhất trên hầu hết trình duyệt với độ phân giải 1024x768.
Câu Lạc Bộ Trẻ 1806 - Phường EaTam - TP. Buôn Ma Thuột.
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs